步虚词 其一

宋代 王称
东华青阳君,授我宝篆文。六角粲星芒,读之了不分。 谓之蕊珠篇,玉检得空云。持此可度世,出入齐化钧。 再拜服至言,归来嗽芳芬。火粒一排弃,永此偕仙真。
dōng huá qīng yáng jūn   shòu bǎo zhuàn wén liù jiǎo càn xīng máng   zhī liǎo fēn
wèi zhī ruǐ zhū piān   jiǎn de kōng yún chí shì   chū huà jūn
zài bài zhì yán   guī lái sòu fāng fēn huǒ pái   yǒng xié xiān zhēn