步虚词 其二

宋代 王称
卿云烂冲霄,祥景启大罗。紫微穆虚皇,太清为我家。 锵锵八琅璈,和以希夷歌。一气但浮衍,至道良不颇。 頫观区中缘,蜉蝣竞春华。夭浊不自爱,真意其如何。
qīng yún làn chōng xiāo   xiáng jǐng luó wēi huáng tài   qīng wèi jiā    
qiāng qiāng láng áo   dàn yǎn zhì   dào liáng    
guān zhōng yuán   yóu jìng chūn huā yāo zhuó ài zhēn