步虚词二首

唐代 刘禹锡
阿母种桃云海际,花落子成三千岁。 海风吹折最繁枝,跪捧琼盘献天帝。 华表千年一鹤归,凝丹为顶雪为衣。 星星仙语人听尽,却向五云翻翅飞。
ā zhǒng táo yún hǎi   huā lào chéng sān qiān suì
hǎi fēng chuī zhé zuì fán zhī   guì pěng qióng pán xiàn tiān
huá biǎo qiān nián guī   níng dān wèi dǐng xuě wèi
xīng xing xiān rén tīng jǐn   què xiàng yún fān chì fēi