步虚词

唐代 刘禹锡
阿母种桃云海际, 花落子城二千岁。 海风吹折最繁枝, 跪捧琼□献天帝。
ā zhǒng táo yún hǎi  
huā luò chéng èr qiān suì
hǎi fēng chuī zhé zuì fán zhī  
guì pěng qióng   xiàn tiān