步虚

宋代 陆游
曩者过洛阳,宫阙侵云起;今者过洛阳,萧然但荒垒。 铜驼卧深棘,使我恻怆多;可怜陌上人,亦复笑且歌。 世事茫茫几成坏,万人看花身独在。 北邙秋风吹野蒿,古冢渐平新冢高。
nǎng zhě guò luò yáng   gōng què qīn yún   jīn zhě guò luò yáng   xiāo rán dàn huāng lěi  
tóng tuó shēn   shǐ 使 chuàng duō   lián shàng rén   xiào qiě  
shì shì máng máng chéng huài   wàn rén kàn huā shēn zài  
běi máng qiū fēng chuī hāo   zhǒng jiàn píng xīn zhǒng gāo