卜算子·雨意挟风回

宋代 向子諲
雨意挟风回,月色兼天静。心与秋空一样清,万象森如影。何处一声钟,令我发深省。独立沧浪忘却归,不觉霜华冷。
xié fēng huí   yuè jiān tiān jìng xīn qiū kōng yàng qīng   wàn xiàng sēn yǐng chǔ shēng zhōng   lìng shēn xǐng cāng làng wàng què guī   jué shuāng huá lěng