卜算子·絮尽柳成空

宋代 周紫芝
絮尽柳成空,春去花如扫。窗外枝枝海石榴,特为幽人好。密叶过疏篱,薄艳明芳草。剪得花时却倚阑,楼上人垂手。
jǐn liǔ chéng kōng   chūn huā sǎo chuāng wài zhī zhī hǎi shí liú   wèi yōu rén hǎo guò shū   báo yàn míng fāng cǎo jiǎn huā shí què lán   lóu shàng rén chuí shǒu