卜算子(题扇)

宋代 蔡伸
玉斧斩冰轮,中有乘鸾女。鬓乱钗横襟袖凉,只恐劝飞举。 青冥缥缈间,自有吹箫侣。不向巫山十二峰,朝暮为云雨。
zhǎn bīng lún   zhōng yǒu chéng luán bìn luàn chāi héng jīn xiù liáng   zhǐ kǒng quàn fēi
qīng míng piāo miǎo jiān   yǒu chuī xiāo xiàng shān shí èr fēng   zhāo wèi yún