卜算子慢 得客中信

宋代 张素
池莲已谢,篱菊又残,正念远人天际。塞雁南来,带得一封书至,且先看、两个平安字。 欲慰我、离愁万种,谁知翻触愁起。 廿载蚕丛寄。总浪负年华,薄名微利。急整归鞭,鬓发料非昔矣。 怎而今、不把瓜期记。越看那、红笺细楷,觉心情如醉。
chí lián xiè   yòu cán   zhèng niàn yuǎn rén tiān sāi yàn nán lái   dài fēng shū zhì   qiě xiān kàn liǎng píng ān
wèi chóu wàn zhǒng   shéi zhī fān chù chóu
niàn 廿 zài cán cóng zǒng làng nián huá   báo míng wēi zhěng guī biān   bìn liào fēi
zěn ér jīn guā yuè kàn hóng jiān kǎi   jué xīn qíng zuì