卜算子慢

宋代 朱敦儒
凭高望远,云断路迷,山簇暮寒凄紧。兰菊如斯,燕子怎知秋尽。想闺中、锦换新翻晕。自解佩匆匆散后,鸳鸯到今难问。 只得愁成病。是悔上瑶台,误留金枕。不忍相忘,万里再寻音信。奈飘风、不许蓬莱近。又一番、冻雨凄凉,送归鸿成阵。
píng gāo wàng yuǎn   yún duàn   shān hán jǐn lán   yàn zi zěn zhī qiū jǐn xiǎng guī zhōng jǐn huàn xīn fān yūn jiě pèi cōng cōng sàn hòu   yuān yāng dào jīn nán wèn
zhǐ de chóu chéng bìng shì huǐ shàng yáo tái   liú jīn zhěn rěn xiāng wàng   wàn zài xún yīn xìn nài piāo fēng péng lái jìn yòu fān dòng liáng   sòng guī hóng 鸿 chéng zhèn