卜算子·春浅借和风

宋代 董颖
春浅借和风,吹绿庭皋树。依约屏间出紫云,入阁风流处。便做铁心肠,也为梅花语。欲去东君更挽留,巧栈烟霞路。
chūn qiǎn jiè fēng   chuī 绿 tíng gāo shù yuē píng jiān chū yún   fēng liú chù biàn 便 zuò tiě xīn cháng   wèi méi huā dōng jūn gèng wǎn liú   qiǎo zhàn yān xiá