卜算子

宋代 姜夔
象笔带香题,龙笛吟春咽。杨柳娇痴未觉愁,花管人离别。 路出古昌源,石瘦冰霜洁。折得青_碧藓花,持向人间说。||
xiàng dài xiāng   lóng yín chūn yàn yáng liǔ jiāo chī wèi jué chóu   huā guǎn rén bié
chū chāng yuán   shí shòu bīng shuāng jié zhé qīng   _ xiǎn huā   chí xiàng rén jiān shuō   |   |