卜算子

宋代 姜夔
绿萼更横枝,多少梅花样。惆怅西村一坞春,开遍无人赏。 细草藉金舆,岁岁长吟想。枝上么禽一两声,犹似宫娥唱。||
绿 è gèng héng zhī   duō shǎo méi huā yàng chóu chàng 西 cūn chūn   kāi biàn rén shǎng
cǎo jīn   suì suì cháng yín xiǎng zhī shàng me qín liǎng shēng   yóu shì gōng é chàng   |   |