卜算子

宋代 丘崈
翠被怯轻寒,花气撩幽梦。梦蹑飞云驾彩鸾,惊觉花枝动。 宿酒未全醒,屋角闻晴吽彻骨香,臭了还重□。
cuì bèi qiè qīng hán   huā liāo yōu mèng mèng niè fēi yún jià cǎi luán   jīng jué huā zhī dòng
宿 jiǔ wèi quán xǐng   jiǎo wén qíng hōng chè xiāng   chòu le hái zhòng