卜算子

宋代 王之道
堂下水浮天,人指山为岸。水落寒沙只见山,暗被天偷换。 堂上老诗翁,客至劳相管。风喘西头客自东,目送云中雁。
táng xià shuǐ tiān   rén zhǐ shān wèi àn shuǐ luò hán shā zhī jiàn shān   àn bèi tiān tōu huàn
táng shàng lǎo shī wēng   zhì láo xiāng guǎn fēng chuǎn 西 tóu dōng   sòng yún zhōng yàn