补沈恭子诗

唐代 陆龟蒙
灵质贯轩昊,遐年越商周。自然失远裔,安得怨寡俦。 我亦小国胤,易名惭见优。虽非放旷怀,雅奉逍遥游。 携手桂枝下,属词山之幽。风雨一以过,林麓飒然秋。 落日倚石壁,天寒登古丘。荒泉已无夕,败叶翳不流。 乱翠缺月隐,衰红清露愁。览物性未逸,反为情所囚。 异才偶绝境,佳藻穷冥搜。虚倾寂寞音,敢作杂佩酬。
líng zhì guàn xuān hào   xiá nián yuè shāng zhōu rán shī yuǎn   ān yuàn guǎ chóu
xiǎo guó yìn   míng cán jiàn yōu suī fēi fàng kuàng huái 怀   fèng xiāo yáo yóu
xié shǒu guì zhī xià   shǔ shān zhī yōu fēng guò   lín rán qiū
luò shí   tiān hán dēng qiū huāng quán   bài liú
luàn cuì quē yuè yǐn   shuāi hóng qīng chóu lǎn xìng wèi   fǎn wéi qíng suǒ qiú
cái ǒu jué jìng   jiā zǎo qióng míng sōu qīng yīn   gǎn zuò pèi chóu