不寐

宋代 黄中
多病眠常早,移灯近卧床。 重翻经验本,那有断情方。 树响秋先到,窗虚月正凉。 寂寥愁不寐,更漏以何长。
duō bìng mián cháng zǎo   dēng jìn chuáng  
zhòng fān jīng yàn běn   yǒu duàn qíng fāng  
shù xiǎng qiū xiān dào   chuāng yuè zhèng liáng  
liáo chóu mèi   gēng lòu zhǎng