不寐

宋代 赵孟坚
不梦华胥仍不醉,灯青室白自高眠。频闻乾叶下空砌,遥认征鸿唳远天。 虑淡殊非同槁木,无营岂复在龆年。回思扑漉红尘久,亏损工夫只自怜。
mèng huá réng zuì   dēng qīng shì bái gāo mián pín wén qián xià kōng yáo   rèn zhēng hóng 鸿 yuǎn tiān    
dàn shū fēi tóng gǎo   yíng zài tiáo nián huí hóng chén jiǔ kuī   sǔn gōng zhī lián