卜居潮山

宋代 黄裳
胜致久不示,幽居今已该。盖待出尘子,将作还玄斋。 升高独南望,大巧安用裁。天目形势落,秋空屏障开。 吴境岸边断,越峰天际回。双臂龙虎揖,两潮风雨来。 直视江渚印,蛟蜃遗灵胎。旁闻海门出,波浪生春雷。 平生乐山水,邂逅奚所猜。秋老竹林冷,攀竹趋岩隈。 得石喜奇怪,且席青钱苔。泉甘地脉正,吸泉如传杯。 人静道始集,境幽心易灰。老圃听吾语,勿以慵相推。 勤将日力进,速副韶光催。长生且有道,当悟接与栽。 务使翠华远,长大如婴孩。琼蕊覆青径,木香兼荼梅。 疏凿取清浅,结甃移碑材。飞桥渡流水,俯仰无纤埃。 虽谓夕阳好,见月还徘徊。卜筑非偶尔,供吟何快哉。 栖养此固足,会晤谁可偕。
shèng zhì jiǔ shì   yōu jīn gāi gài dài chū chén zi   jiāng zuò hái xuán zhāi
shēng gāo nán wàng   qiǎo ān yòng cái tiān xíng shì luò   qiū kōng píng zhàng kāi
jìng àn biān duàn   yuè fēng tiān huí shuāng lóng   liǎng cháo fēng lái
zhí shì jiāng zhǔ yìn   jiāo shèn líng tāi páng wén hǎi mén chū   làng shēng chūn léi
píng shēng shān shuǐ   xiè hòu suǒ cāi qiū lǎo zhú lín lěng   pān zhú yán wēi
shí guài   qiě qīng qián tái quán gān mài zhèng   quán chuán bēi
rén jìng dào shǐ   jìng yōu xīn huī lǎo tīng   yōng xiāng tuī
qín jiāng jìn   sháo guāng cuī cháng shēng qiě yǒu dào   dāng jiē zāi
shǐ 使 cuì huá yuǎn   zhǎng yīng hái qióng ruǐ qīng jìng   xiāng jiān méi
shū záo qīng qiǎn   jié zhòu bēi cái fēi qiáo liú shuǐ   yǎng xiān āi
suī wèi yáng hǎo   jiàn yuè hái pái huái zhù fēi ǒu ěr   gōng yín kuài zāi
yǎng   huì shuí xié