卜居

宋代 高翥
结屋离黄道,开门对白沙。 一庄千古月,三径四时花。 客至旋沽酒,身闲自煮茶。 相闻虫鸟外,不复听喧哗。
jié huáng dào   kāi mén duì bái shā  
zhuāng qiān yuè   sān jìng shí huā  
zhì xuán jiǔ   shēn xián zhǔ chá  
xiāng wén chóng niǎo wài   tīng xuān huá