不见阳城驿

宋代 王禹偁
不见阳城驿,空吟昔人诗。 谁改避贤邮,唱首元微之。 微之谪江陵,顦悴为判司。 路宿商山驿,一夕见嗟咨。 所嗟阳道州,抗直贞元时。 时亦被斥逐,南荒终一麾。 题诗改驿名,格力何高奇。 乐天在翰林,亦和迁客词。 遂使道州名,光与日月驰。 是後数十年,借问经者谁。 留题富水驿,始见杜紫微。 紫微言驿名,不合轻改移。 欲遣朝天者,惕然知在兹。 一以讳事神,名呼不忍为。 一以名警众,名存教可施。 为善虽不同,同归化之基。 迩来又百稔,编集空鳞差。 我迁上雒郡,罪谴身絷维。 旧诗犹可诵,古驿殊无遗。 富水地虽在,阳城名岂知。 空想数君子,贯若珠累累。 三章诗未泯,千古名亦随。 德音苟不嗣,吾道当已而。 前贤尚如此,今我复何悲。 题此商於驿,吟之聊自贻。
jiàn yáng chéng 驿   kōng yín rén shī  
shuí gǎi xián yóu   chàng shǒu yuán wēi zhī  
wēi zhī zhé jiāng líng   qiáo cuì wèi pàn  
宿 shāng shān 驿   jiàn jiē  
suǒ jiē yáng dào zhōu   kàng zhí zhēn yuán shí  
shí bèi chì zhú   nán huāng zhōng huī  
shī gǎi 驿 míng   gāo  
tiān zài hàn lín   qiān  
suì shǐ 使 dào zhōu míng   guāng yuè chí  
shì hòu shù shí nián   jiè wèn jīng zhě shuí  
liú shuǐ 驿   shǐ jiàn wēi  
wēi yán 驿 míng   qīng gǎi  
qiǎn cháo tiān zhě   rán zhī zài  
huì shì shén   míng rěn wèi  
míng jǐng zhòng   míng cún jiào shī  
wéi shàn suī tóng   tóng guī huà zhī  
ěr lái yòu bǎi rěn   biān kōng lín chà  
qiān shàng luò jùn   zuì qiǎn shēn zhí wéi  
jiù shī yóu sòng   驿 shū  
shuǐ suī zài   yáng chéng míng zhī  
kōng xiǎng shù jūn zi   guàn ruò zhū lěi lěi  
sān zhāng shī wèi mǐn   qiān míng suí  
yīn gǒu   dào dāng ér  
qián xián shàng   jīn bēi  
shāng 驿   yín zhī liáo