补和李季允

宋代 魏了翁
天高山围坐,露下月满楼。其间倚阑人,古今入双眸。 戒哉后时懊,迨此先民忧。匪缘冀求鱼,惧易或丧牛。 瞬息起万夫,朝暮食千头。金汤蔽遮地,我岂为一州。 馀力事层观,翚飞半空浮。帘开六合晓,杯纳万顷秋。 灯火背城市,烟霖俯林洲。遐睎到冥鸿,吟思追驯鸥。 寄声鹤山我,夺目珊瑚钩。因思去年夏,狂魂昼群游。 婪酣饱溪壑,磊砢丰渠酋。诸公正错愕,如筑于道谋。 微君且柔之,尚保国邑不。岌嶪变怗妥,嚬呻起欢讴。 宜恢奇杰观,快此夷怿酬。独忧解成缓,万古同一流。 北有不庭方,东有不宁侯。君看此风景,便谓无事休。 天心果何如,年运不我留。相期懋明德,事业贯显幽。
tiān gāo shān wéi zuò   xià yuè mǎn lóu jiān lán rén   jīn shuāng móu    
jiè zāi hòu shí ào   dài xiān mín yōu fěi yuán qiú   huò sàng niú    
shùn wàn   zhāo shí qiān tóu jīn tāng zhē   wèi zhōu    
shì céng guān   huī fēi bàn kōng lián kāi liù xiǎo bēi   wàn qǐng qiū    
dēng huǒ bèi chéng shì   yān lín lín zhōu xiá dào míng hóng yín 鸿   zhuī xùn ōu    
shēng shān   duó shān gōu yīn nián xià kuáng   hún zhòu qún yóu    
lán hān bǎo   lěi luǒ fēng qiú zhū gōng zhèng cuò è   zhù dào móu    
wēi jūn qiě róu zhī   shàng bǎo guó biàn tiē tuǒ pín   shēn huān ōu    
huī jié guān   kuài chóu yōu jiě chéng huǎn wàn   tóng liú    
běi yǒu tíng fāng   dōng yǒu níng hòu jūn kàn fēng jǐng biàn   wèi 便 shì xiū    
tiān xīn guǒ   nián yùn liú xiāng mào míng shì   guàn xiǎn yōu