布谷吟

宋代 陈造
泼袴不容脱,鸟语徒殷勤。 输租质农器,有袴那解新。 官中催科吏如虎,告时趣耕尔能许。 即今春种未入田,安得县胥知愧汝。 卑栖挽喙良易谋,聒聒强任田家忧。 啼时未旦夜不休,班班血痕衔口头。 人将近似测禽语,汝意真解忧农不。 或传悍妻天所怒,姑不可挝渠不顾。 罚为此鸟声曩愆,警世毋为郭家妇。 南方谀佛古到今,人持数珠家梵音。 区区说似一百八,讥诃劝相知何心。 浙风淮俗隔江水,意解禽言乃如此。 苏黄妙句谁嗣之,两地流传并须纪。 世问儒墨纷相攻,巨细彼此臧谷同。 争如痛饮卧长昼,付渠马耳射东风。
róng tuō   niǎo yīn qín  
shū zhì nóng   yǒu jiě xīn  
guān zhōng cuī   gào shí gēng ěr néng  
jīn chūn zhòng wèi tián   ān xiàn zhī kuì  
bēi wǎn huì liáng móu   guō guō qiáng rèn tián jiā yōu  
shí wèi dàn xiū   bān bān xuè hén xián kǒu tóu  
rén jiāng jìn qín   zhēn jiě yōu nóng  
huò chuán hàn tiān suǒ    
wèi niǎo shēng nǎng qiān   jǐng shì wèi guō jiā  
nán fāng dào jīn   rén chí shù zhū jiā fàn yīn  
shuō shì bǎi   quàn xiāng zhī xīn  
zhè fēng huái jiāng shuǐ   jiě qín yán nǎi  
huáng miào shuí zhī   liǎng liú chuán bìng  
shì wèn fēn xiāng gōng   zāng tóng  
zhēng tòng yǐn zhǎng zhòu   ěr shè dōng fēng