步过田家有述

明代 杨士奇
联步营南门,偶寻野人庐。庐舍类南土,缭垣树扶疏。 初柳扬青条,杏萼亦已舒。皤皤舍下叟,迎客近门枢。 客问何乡人,理生今焉如。跽答家徐州,始来十五馀。 生男皆壮夫,有孙亦跄趋。大男荷戈殳,众男务菑畬。 公私昔少事,温饱常晏居。老身就衰颓,官长日侵渔。 去年旱复潦,所穫瓶盎储。何以备家食,指顾屋南隅。 园畦五六亩,果木百十株。折李接桃根,为力勤亦劬。 三岁结李实,累累蕃且腴。盈筐易斗粟,足给朝夕需。 言已意自得,闻之亦惭余。机巧予所厌,所悯为利驱。 博树起后世,要非仁者徒。两戕合一体,缠纠封皮肤。 虽能夺天造,本末固已殊。物性循自然,古人岂其愚。 兴怀淳朴风,俛默增叹吁。
lián yíng nán mén   ǒu xún rén shè lèi nán   liáo yuán shù shū
chū liǔ yáng qīng tiáo   xìng è shū shě xià sǒu   yíng jìn mén shū
wèn xiāng rén   shēng jīn yān jiā zhōu   shǐ lái shí
shēng nán jiē zhuàng   yǒu sūn qiāng nán shū   zhòng nán shē
gōng shǎo shì   wēn bǎo cháng yàn lǎo shēn jiù shuāi tuí   guān cháng qīn
nián hàn lǎo   suǒ huò píng àng chǔ bèi jiā shí   zhǐ nán
yuán liù   guǒ bǎi shí zhū zhé jiē táo gēn   wéi qín
sān suì jié shí   lěi lěi fān qiě yíng kuāng dǒu   gěi zhāo
yán   wén zhī cán qiǎo suǒ yàn   suǒ mǐn wèi
shù hòu shì   yào fēi rén zhě liǎng qiāng   chán jiū fēng
suī néng duó tiān zào   běn shū xìng xún rán   rén
xīng huái 怀 chún fēng   miǎn zēng tàn