补到难

宋代 郭祥正
到乎难哉,碧落之洞天。上有岚壁之瑶局,下有澄溪之碧澜。 碧澜之下,寸寸秋色。目窥之而可量,手搴之而莫得。 窦容光而练飞,岩渍阴而乳滴。如长人,如巨蛇,如翔龙,如镆铘,如倒植之莲,如已剖之瓜,如触邪之獬豸,如蚀月之虾蟆。 或断而卧,或起而立,或欲斗而抟,或惊顾而呀。若斯石也,吁可怪耶。 何诡绝之异观,尝置之于幽遐。到乎难哉,长萝美秀,瘦木竦直。 香撄寒而自媚,名概询而鲜识。烟霏霏而引素,云悠悠而奋翼。 亟模似其变态,已灭然而无迹。崩澌远响,罄落瑟续。 聆之愈深,咏之不足。欲幽栖而忘返,尚徘徊而眷禄。 彼宁待乎世人,盖有要于仙躅。到乎难哉,信夫到之难也。 匪到之难,知乐此以为难。知乐此矣,能久处之又为难。 余故补到难以题篇些。
dào nán zāi   luò zhī dòng tiān shàng yǒu lán zhī yáo xià   yǒu chéng zhī lán    
lán zhī xià   cùn cùn qiū kuī zhī ér liàng shǒu   qiān zhī ér de    
dòu róng guāng ér liàn fēi   yán yīn ér cháng rén   shé   xiáng lóng     dǎo zhí zhī lián   pōu zhī guā   chù xié zhī xiè zhì   shí yuè zhī    
huò duàn ér   huò ér   huò dòu ér tuán   huò jīng ér ya ruò shí   guài    
guǐ jué zhī guān   cháng zhì zhī yōu xiá dào nán zāi zhǎng   luó měi xiù shòu   sǒng zhí    
xiāng yīng hán ér mèi   míng gài xún ér xiān shí yān fēi fēi ér yǐn yún   yōu yōu ér fèn    
biàn tài   miè rán ér bēng yuǎn xiǎng qìng   luò    
líng zhī shēn   yǒng zhī yōu ér wàng fǎn shàng   pái huái ér juàn    
níng dài shì rén   gài yǒu yào xiān zhú dào nán zāi xìn   dào zhī nán    
fěi dào zhī nán   zhī wéi nán zhī néng   jiǔ chù zhī yòu wéi nán    
dào nán piān xiē