步出西阊吟

明代 徐祯卿
步出西阊里,草繁路如缕。 四望何所有,遥见丘坟郁丱丱。 悲风萧条百鸟声,寒日潜光昏黍稌。 低徊步念不自已,魂魄终当归此土。 还家语妻子,桃根摧伤李代腐。 沈吟此曲不敢尽,恐君流酸彻肺腑。
chū 西 chāng   cǎo fán  
wàng suǒ yǒu   yáo jiàn qiū fén guàn guàn  
bēi fēng xiāo tiáo bǎi niǎo shēng   hán qián guāng hūn shǔ  
huí niàn   hún zhōng dāng guī  
huán jiā   táo gēn cuī shāng dài  
shěn yín gǎn jǐn   kǒng jūn liú suān chè fèi