剥啄行

唐代 韩愈
剥剥啄啄,有客至门。我不出应,客去而嗔。从者语我, 子胡为然。我不厌客,困于语言。欲不出纳,以堙其源。 空堂幽幽,有秸有莞。门以两板,丛书于间。窅窅深堑, 其墉甚完。彼宁可隳,此不可干。从者语我,嗟子诚难。 子虽云尔,其口益蕃。我为子谋,有万其全。凡今之人, 急名与官。子不引去,与为波澜。虽不开口,虽不开关。 变化咀嚼,有鬼有神。今去不勇,其如后艰。我谢再拜, 汝无复云。往追不及,来不有年。
bāo bāo zhuó zhuó   yǒu zhì mén chū yīng   ér chēn cóng zhě  
zi wéi rán yàn   kùn yán chū   yīn yuán
kōng táng yōu yōu   yǒu jiē yǒu guǎn mén liǎng bǎn   cóng shū jiān yǎo yǎo shēn qiàn  
yōng shén wán nìng huī   gàn cóng zhě   jiē zi chéng nán
zi suī yún ěr   kǒu fān wèi zi móu   yǒu wàn quán fán jīn zhī rén  
míng guān zi yǐn   wèi lán suī kāi kǒu   suī kāi guān
biàn huà jué   yǒu guǐ yǒu shén jīn yǒng   hòu jiān xiè zài bài  
yún wǎng zhuī   lái yǒu nián