拨棹子

五代 尹鹗
风切切,深秋月,十朵芙蓉繁艳歇。小槛细腰无力, 空赢得,目断魂飞何处说¤ 寸心恰似丁香结,看看瘦尽胸前雪。偏挂恨,少年抛掷。 羞睹见,绣被堆红闲不彻。 丹脸腻,双靥媚,冠子缕金装翡翠。将一朵,琼花堪比。 窠窠绣,鸾凤衣裳香窣地¤ 银台蜡烛滴红泪,醁酒劝人教半醉。帘幕外,月华如水。 特地向,宝帐颠狂不肯睡。
fēng qiē qiē   shēn qiū yuè   shí duǒ róng fán yàn xiē xiǎo kǎn yāo  
kōng yíng de   duàn hún fēi chǔ shuō   ¤
cùn xīn qià dīng xiāng jié   kàn kàn shòu jǐn xiōng qián xuě piān guà hèn   shào nián pāo zhì
xiū jiàn   xiù bèi duī hóng xián chè
dān liǎn   shuāng mèi   guàn zi jīn zhuāng fěi cuì jiāng duǒ   qióng huā kān
xiù   luán fèng shang xiāng   ¤
yín tái zhú hóng lèi   jiǔ quàn rén jiào bàn zuì lián wài   yuè huá shuǐ
xiàng   bǎo zhàng diān kuáng kěn shuì