拨棹歌 其四

唐代 德诚
一叶虚舟一副竿,了然无事坐烟滩。忘得丧,任悲欢,却教人唤有多端。
zhōu gān 竿   liǎo rán shì zuò yān tān wàng de sàng   rèn bēi huān   què jiào rén huàn yǒu duō duān