拨棹歌 其三十四

唐代 德诚
终日江头理棹间,忽然失济若为还。滩急急,水潺潺,争把浮生作等闲。
zhōng jiāng tóu zhào jiān   rán shī ruò wéi hái tān   shuǐ chán chán   zhēng shēng zuò děng xián