拨棹歌 其三十三

唐代 德诚
乾坤为舸月为篷,一带云山一径风。身放荡,性灵空,何妨南北与西东。
qián kūn wèi yuè wèi péng   dài yún shān jìng fēng shēn fàng dàng xìng   líng kōng   fáng nán běi dōng 西