拨棹歌 其二十五

唐代 德诚
逐块追欢不识休,津梁浑不挂心头。霜叶落,岸花秋,却教渔父为人愁。
zhú kuài zhuī huān shí xiū   jīn liáng hún guà xīn tóu shuāng luò àn   huā qiū què   jiào wéi rén chóu