拨棹歌 其二十六

唐代 德诚
一片江云倏忽开,翳空晴日绝尘埃。适消散,又徘徊,试问本从何处来?
piàn jiāng yún shū kāi   kōng qíng jué chén āi shì xiāo sàn yòu   pái huái shì   wèn běn cóng chǔ lái