卜隐

唐代 韩偓
屏迹还应减是非,却忧蓝玉又光辉。桑梢出舍蚕初老, 柳絮盖溪鱼正肥。世乱岂容长惬意,景清还觉易忘机。 世间华美无心问,藜藿充肠苎作衣。
píng hái yīng jiǎn shì fēi   què yōu lán yòu guāng huī sāng shāo chū shè cán chū lǎo  
liǔ gài zhèng féi shì luàn róng cháng qiè   jǐng qīng hái jué wàng
shì jiān huá měi xīn wèn   huò chōng cháng zhù zuò