薄幸

宋代 贺铸
艳真多态。更的的、频回眄睐。便认得、琴心相许,与写宜男双带。记画堂、斜月朦胧,轻颦微笑娇无奈。便翡翟屏开,芙蓉帐掩,与把香罗偷解。 自过了收灯后,都不见、踏青挑菜。几回凭双燕,丁宁深意,往来翻恨重帘碍。约何时再。正春浓酒暖,人闲昼永无聊赖。厌厌睡起,犹有花梢日在。
yàn zhēn duō tài gèng pín huí miàn lài biàn 便 rèn de qín xīn xiāng   xiě nán shuāng dài huà táng xié yuè méng lóng   qīng pín wēi xiào jiāo nài biàn 便 fěi píng kāi   róng zhàng yǎn   xiāng luó tōu jiě
guò le shōu dēng hòu   dōu jiàn qīng tiāo cài huí píng shuāng yàn   dīng níng shēn   wǎng lái fān hèn zhòng lián ài yuē shí zài zhèng chūn nóng jiǔ nuǎn   rén xián zhòu yǒng liáo lài yān yān shuì   yóu yǒu huā shāo zài