般若招提晓坐

清代 妙惠
夜雨洗山岩,朝来翠独湿。趺坐学观空,清风满香积。 正因字本无,而我好翰墨。心即等死灰,未了人间孽。 窗竹皆虚心,庭松多劲节。体此长青树,原不在虚实。 何况钟鱼间,梵理更无得。坐久闻妙香,慈航如可接。
shān yán   zhāo lái cuì shī 湿 zuò xué guān kōng qīng   fēng mǎn xiāng    
zhèng yīn běn   ér hǎo hàn xīn děng huī wèi   liǎo rén jiān niè    
chuāng zhú jiē xīn   tíng sōng duō jìn jié cháng qīng shù yuán   zài shí    
kuàng zhōng jiān   fàn gèng de zuò jiǔ wén miào xiāng   háng jiē