薄暮过愚亭见其少子五郎读罢灌园甚有古意为赋吴体二律 其二

唐代 全祖望
高门群从半纨裤,那得清况供清吟。种橐驼树悟王道,卖青门瓜识天心。 谁言孺仲儿寒素,为笑南郡家慆淫。春园春草多生意,与尔观物一披襟。
gāo mén qún cóng bàn wán   de qīng kuàng gōng qīng yín zhǒng tuó tuó shù wáng dào mài   qīng mén guā shí tiān xīn    
shuí yán zhòng ér hán   wèi xiào nán jùn jiā tāo yín chūn yuán chūn cǎo duō shēng   ěr guān jīn