薄暮

唐代 杜甫
江水长流地,山云薄暮时。寒花隐乱草,宿鸟择深枝。 旧国见何日,高秋心苦悲。人生不再好,鬓发白成丝。
jiāng shuǐ cháng liú   shān yún shí hán huā yǐn luàn cǎo   宿 niǎo shēn zhī
jiù guó jiàn   gāo qiū xīn bēi rén shēng zài hǎo   bìn bái chéng