薄命妾

唐代 曹邺
薄命常恻恻,出门见南北。刘郎马蹄疾,何处去不得。 泪珠不可收,虫丝不可织。知君绿桑下,更有新相识。
mìng cháng   chū mén jiàn nán běi liú láng   chǔ
lèi zhū shōu   chóng zhī zhī jūn 绿 sāng xià   gèng yǒu xīn xiāng shí