薄命篇

唐代 权德舆
昔住邯郸年尚少,只是娇羞弄花鸟。青楼碧纱大道边, 绿杨日暮风袅袅。婵娟玉貌二八余,自怜颜色花不如。 丽质全胜秦氏女,藁砧宁用专城居。岁去年来年渐长, 青春红粉全堪赏。玉楼珠箔但闲居,南陌东城讵来往。 韶光日日看渐迟。摽梅既落行有时。宁知燕赵娉婷子, 翻嫁幽并游侠儿。年年结束青丝骑,出门一去何时至。 秋月空悬翡翠帘,春帏懒卧鸳鸯被。沙塞经时不寄书, 深闺愁独意何如。花前拭泪情无限,月下调琴恨有余。 离别苦多相见少,洞房愁梦何由晓。闲看双燕泪霏霏, 静对空床魂悄悄。镜里红颜不自禁,陌头香骑动春心。 为问佳期早晚是,人人总解有黄金。
zhù hán dān nián shàng shǎo   zhǐ shì jiāo xiū nòng huā niǎo qīng lóu shā dào biān  
绿 yáng fēng niǎo niǎo chán juān mào èr   lián yán huā
zhì quán shèng qín shì   gǎo zhēn níng yòng zhuān chéng suì nián lái nián jiàn zhǎng  
qīng chūn hóng fěn quán kān shǎng lóu zhū dàn xián   nán dōng chéng lái wǎng
sháo guāng kàn jiàn chí biāo méi luò xíng yǒu shí níng zhī yān zhào pīng tíng zi  
fān jià yōu bìng yóu xiá ér nián nián jié shù qīng   chū mén shí zhì
qiū yuè kōng xuán fěi cuì lián   chūn wéi lǎn yuān yāng bèi shā sāi jīng shí shū  
shēn guī chóu huā qián shì lèi qíng xiàn   yuè xià tiáo qín hèn yǒu
bié duō xiāng jiàn shǎo   dòng fáng chóu mèng yóu xiǎo xián kàn shuāng yàn lèi fēi fēi  
jìng duì kōng chuáng hún qiāo qiāo jìng hóng yán jīn   tóu xiāng dòng chūn xīn
wèi wèn jiā zǎo wǎn shì   rén rén zǒng jiě yǒu huáng jīn