薄命女
深夜悄。女使催眠还恨早,遣情浑不了。
问君几许春愁,遥忆当年娇小。绣到鸳鸯思缭绕。
钟声惊曙晓。
shēn
深
yè
夜
qiāo
悄
nǚ
。
shǐ
女
cuī
使
mián
催
hái
眠
hèn
还
zǎo
恨
qiǎn
早
,
qíng
遣
hún
情
bù
浑
liǎo
不
了
。
wèn
问
jūn
君
jǐ
几
xǔ
许
chūn
春
chóu
愁
,
yáo
遥
yì
忆
dāng
当
nián
年
jiāo
娇
xiǎo
小
xiù
。
dào
绣
yuān
到
yāng
鸳
sī
鸯
liáo
思
rào
缭
绕
。
zhōng
钟
shēng
声
jīng
惊
shǔ
曙
xiǎo
晓
。