波流一首

宋代 赵鼎臣
波流非自性,绿竹盖其姿。坐得濯缨理,还思垂钓时。 几人能乐水,此处可无诗。寄语尘埃客,勤来一洒之。
liú fēi xìng   绿 zhú gài 姿 zuò zhuó yīng hái   chuí diào shí    
rén néng yào shuǐ   chù shī chén āi qín   lái zhī