舶趠风歌

清代 查慎行
吾闻千里以外风不同,人间乃有万里之长风。来从海上梅雨后,纪自西郊野叟眉山翁。 古称博物家,无若周元公。《尔雅·释天》篇,八方风色以类从。 北凉西泰凯南谷自东。颓飙飘庉暴昌曀,一一命义无相蒙。 《周礼》保章十有二,妖祥乖别占荒丰。下而庄生《齐物论》,以至应劭《风俗通》,飕浏飉颲飙飓,叫嚎吒吸咬于喁。 名虽巧排比,语实工形容。舶趠之名特未悉,土俗传说惟吴中。 吴中五六月,水盛溽暑方蕴隆。此风东南来,一扫云翳还虚空,商羊黑蜧潜厥踪。 炎官亦退三舍避,大启橐籥伊谁功。三日湿气消,五日暑气融。 连绵七日九日尚未止,快哉何暇分雌雄。羊角初从何处起,合而为一浩荡来无穷。 国家象胥译九重,白雉入贡兼青熊。良商豪贾狎海童,高帆幅亚榑桑红。 中男长女各效职,飞渡溟渤如轻鸿。此时田间一老翁,置身恍在兰台宫。 不知人生更复有何乐,但向北窗高枕卧听声蓬蓬。
wén qiān wài fēng tóng   rén jiān nǎi yǒu wàn zhī cháng fēng lái cóng hǎi shàng méi hòu   西 jiāo sǒu méi shān wēng
chēng jiā   ruò zhōu yuán gōng 。《 ěr ·   · shì tiān piān   fāng fēng lèi cóng
běi liáng 西 tài kǎi nán dōng tuí biāo piāo dùn bào chāng   mìng xiāng méng
zhōu bǎo zhāng shí yǒu èr   yāo xiáng guāi bié zhàn huāng fēng xià ér zhuāng shēng lùn 》,   zhì yīng shào fēng tōng 》,   sōu liú liáo liè biāo   jiào háo zhā yǎo yóng
míng suī qiǎo pái   shí gōng xíng róng chuò zhī míng wèi   chuán shuō wéi zhōng
zhōng liù yuè   shuǐ shèng shǔ fāng yùn lóng fēng dōng nán lái   sǎo yún hái kōng   shāng yáng hēi qián jué zōng
yán guān tuì 退 sān shè   tuó yuè shuí gōng sān shī 湿 xiāo   shǔ róng
lián mián jiǔ shàng wèi zhǐ   kuài zāi xiá fēn xióng yáng jiǎo chū cóng chǔ   ér wéi hào dàng lái qióng
guó jiā xiàng jiǔ zhòng   bái zhì gòng jiān qīng xióng liáng shāng háo jiǎ xiá hǎi tóng   gāo fān sāng hóng
zhōng nán zhǎng xiào zhí   fēi míng qīng hóng 鸿 shí tián jiān lǎo wēng   zhì shēn huǎng zài lán tái gōng
zhī rén shēng gèng yǒu   dàn xiàng běi chuāng gāo zhěn tīng shēng péng péng