比作诗从成父索不老泉并简子进昆仲今日成父送酒与子进子肃子仪诗俱来复次元韵

宋代 赵蕃
闲居顾合亲杯勺,醉后无人怪疏略。所嗟故旧不可同,往往茅斋成独酌。 儿曹痴疾故我问,问我嗜此有何乐。那知是乡疆场宽,南北东西无住著。 自应祗觅睡昏昏,不肯留计绶若若。浮生倏忽几许事,今是何必还须昨。 粗能适意效陶阮,底用策勋追卫霍。比年多病苦羸劣,暇日关心惟裹药。 誓从欢伯重寻盟,身虽欲前心乃却。今晨风日亦佳哉,冬暖如春木阴薄。 潜鱼拨剌鸟缓鸣,得处与我端相各。应门走报白衣至,麾去谓尔宁善谑。 山阴应接已不暇,安得此君仍大嚼。须臾负担置我侧,趺坐方稳为惊作。 问之遣向阿连家,季也不爽千金诺。竟徵西园昔人例,尚病无花来自洛。 快令汲井洗觥觞,小摘畦蔬失穿屩。俱来数纸定谁氏,疑枉续帖摹秘阁。 抽簪击钵一诵之,郊居赋谢东阳约。苍然暮色且欲合,檐光小占明窗拓。 一时顿有未足道,真是曹刘暗中索。预愁取将下雷电,破箧深藏更牢钥。 出门仰视天雨霜,良夜初沉云四幂。
xián qīn bēi sháo   zuì hòu rén guài shū lüè suǒ jiē jiù tóng wǎng   wǎng máo zhāi chéng zhuó    
ér cáo chī wèn   wèn shì yǒu zhī shì xiāng jiāng chǎng kuān nán   běi dōng 西 zhù zhù    
yīng zhī shuì hūn hūn   kěn liú shòu ruò ruò shēng shū shì jīn   shì hái zuó    
néng shì xiào táo ruǎn   yòng xūn zhuī wèi huò nián duō bìng léi liè xiá   guān xīn wéi guǒ yào    
shì cóng huān zhòng xún méng   shēn suī qián xīn nǎi què jīn chén fēng jiā zāi dōng   nuǎn chūn yīn báo    
qián niǎo huǎn míng   chù duān xiāng yìng mén zǒu bào bái zhì huī   wèi ěr níng shàn xuè    
shān yīn yìng jiē xiá   ān jūn réng jué dān zhì   zuò fāng wěn wèi jīng zuò    
wèn zhī qiǎn xiàng ā lián jiā   shuǎng qiān jīn nuò jìng zhēng yuán 西 rén shàng   bìng huā lái luò    
kuài lìng jǐng gōng shāng   xiǎo zhāi shū shī chuān 穿 juē lái shù zhǐ dìng shuí shì   wǎng tiē    
chōu zān sòng zhī   jiāo xiè dōng yáng yuē cāng rán qiě yán   guāng xiǎo zhàn míng chuāng tuò    
shí dùn yǒu wèi dào   zhēn shi cáo liú àn zhōng suǒ chóu jiāng xià léi diàn   qiè shēn cáng gèng láo yào    
chū mén yǎng shì tiān shuāng   liáng chū chén yún