偪仄

唐代 杜甫
偪仄何偪仄,我居巷南子巷北。可恨邻里间,十日不一见颜色。 自从官马送还宫,行路难行涩如棘。我贫无乘非无足,昔者相过今不得。 实不是爱微躯,又非关足无力。 徒步翻愁官长怒,此心炯炯君应识。晓来急雨春风颠,睡美不闻钟鼓传。 东家蹇驴许借我,泥滑不敢骑朝天。已令请急会通籍,男儿信命绝可怜。 焉能终日心拳拳,忆君诵诗神凛然。辛夷始花亦已落,况我与子非壮年。 街头酒价常苦贵,方外酒徒稀醉眠。速宜相就饮一斗,恰有三百青铜钱。
  xiàng nán xiàng běi hèn lín jiān   shí jiàn yán
cóng guān sòng hái gōng   xíng nán xíng pín chéng fēi   zhě xiāng guò jīn
shí shì ài wēi   yòu fēi guān
fān chóu guān zhǎng   xīn jiǒng jiǒng jūn yīng shí xiǎo lái chūn fēng diān   shuì měi wén zhōng chuán
dōng jiā jiǎn jiè   huá gǎn cháo tiān lìng qǐng huì tōng   nán ér xìn mìng jué lián
yān néng zhōng xīn quán quán   jūn sòng shī shén lǐn rán xīn shǐ huā luò   kuàng zi fēi zhuàng nián
jiē tóu jiǔ jià cháng guì   fāng wài jiǔ zuì mián xiāng jiù yǐn dòu   qià yǒu sān bǎi qīng tóng qián