碧云寺

明代 顾璘
山中楼台一何丽,路人告是碧云寺。入门莫问造者谁,建寺以来初见此。 黄金为中门,白玉为四墙。檀心及桂枝,斲作栋与梁。 班倕督工墨,颠倒穷肺肠。但令伟丽后莫比,不用局束循王章。 主人退思坐中堂,精神动天天为忙。山灵擘洞石开裂,海若驱水龙彷徨。 眼中诸寺失颜色,可怜草木俱辉光。吁嗟尔山何幸哉,昔闻硗确弥蒿莱。 牛眠应兆亦偶尔,绮绣杂沓从天来。尔不见列侯金印何累累,城踰百雉圣所裁。 又不见闾阎流冗多饿死,沟溪白骨无人埋。揽衣上马不忍顾,临风长叹令心哀。
shān zhōng lóu tái   rén gào shì yún mén wèn zào zhě shuí jiàn   lái chū jiàn    
huáng jīn wèi zhōng mén   bái wèi qiáng tán xīn guì zhī zhuó   zuò dòng liáng    
bān chuí gōng   diān dào qióng fèi cháng dàn lìng wěi hòu   yòng shù xún wáng zhāng    
zhǔ rén tuì 退 zuò zhōng táng   jīng shén dòng tiān tiān wèi máng shān líng bāi dòng shí kāi liè hǎi   ruò shuǐ lóng páng huáng    
yǎn zhōng zhū shī yán   lián cǎo huī guāng jiē ěr shān xìng zāi   wén qiāo què hāo lái    
niú mián yìng zhào ǒu ěr   xiù cóng tiān lái ěr jiàn liè hóu jīn yìn lěi lěi chéng   bǎi zhì shèng suǒ cái    
yòu jiàn yán liú rǒng duō è 饿   gōu bái rén mái lǎn shàng rěn lín   fēng cháng tàn lìng xīn āi