臂鹰诗

宋代 王迈
东邻年少养狞鹰,置之臂上拊阮频。 呼来麾去性日驯,痴儿偶然见之嗔。 鹰张利爪絮儿身,眇其只目视主人。 主人初以鹰为戏,一日悔欲自断臂。 非我类者其心异,吾赋鹰诗所以志。
dōng lín nián shào yǎng níng yīng   zhì zhī shàng ruǎn pín  
lái huī xìng xùn   chī ér ǒu rán jiàn zhī chēn  
yīng zhāng zhuǎ ér shēn   miǎo zhǐ shì zhǔ rén  
zhǔ rén chū yīng wèi   huǐ duàn  
fēi lèi zhě xīn   yīng shī suǒ zhì