避暑招真观听琴

宋代 黎廷瑞
驱车畏火伞,投扇倦风箑。 起行青松径,往就白云榻。 窈窕一壑深,苍苍两岸夹。 玄菟狞爪齿,白龙老鳞甲。 竹树拥青掺,花草霭丛杂。 渺沫洒空岩,冷飚下危峡。 始知忘解带,久坐思御裌。 丹丘逢羽人,瑶琴开宝匣。 古意郁苍茫,秋风淡萧飒。 悲蝉为噫吟,鸣鹤相和答。 岁华坐晼晚,尘路嗟隘狭。 飞仙倘来归,遗我度世法。
chē wèi huǒ sǎn   tóu shàn juàn fēng shà  
xíng qīng sōng jìng   wǎng jiù bái yún  
yǎo tiǎo shēn   cāng cāng liǎng àn jiā  
xuán níng zhǎo chǐ 齿   bái lóng lǎo lín jiǎ  
zhú shù yōng qīng càn   huā cǎo ǎi cóng  
miǎo kōng yán   lěng biāo xià wēi xiá  
shǐ zhī wàng jiě dài   jiǔ zuò jiá  
dān qiū féng rén   yáo qín kāi bǎo xiá  
cāng máng   qiū fēng dàn xiāo  
bēi chán wèi yín   míng xiāng  
suì huá zuò wǎn wǎn   chén jiē ài xiá  
fēi xiān tǎng lái guī   shì