避暑纳凉

唐代 钱起
木槿花开畏日长,时摇轻扇倚绳床。初晴草蔓缘新笋, 频雨苔衣染旧墙。十旬河朔应虚醉,八柱天台好纳凉。 无事始然知静胜,深垂纱帐咏沧浪。
jǐn 槿 huā kāi wèi zhǎng   shí yáo qīng shàn shéng chuáng chū qíng cǎo màn yuán xīn sǔn  
pín tái rǎn jiù qiáng shí xún shuò yīng zuì   zhù tiān tāi hǎo liáng
shì shǐ rán zhī jìng shèng   shēn chuí shā zhàng yǒng cāng làng