壁上诗二首

唐代 丰干
余自来天台,凡经几万回。一身如云水,悠悠任去来。 逍遥绝无闹,忘机隆佛道。世途岐路心,众生多烦恼。 兀兀沈浪海,漂漂轮三界。可惜一灵物,无始被境埋。 电光瞥然起,生死纷尘埃。寒山特相访,拾得常往来。 论心话明月,太虚廓无碍。法界即无边,一法普遍该。 本来无一物,亦无尘可拂。若能了达此,不用坐兀兀。
lái tiān tāi   fán jīng wàn huí shēn yún shuǐ   yōu yōu rèn lái
xiāo yáo jué nào   wàng lóng dào shì xīn   zhòng shēng duō fán nǎo
shěn làng hǎi   piāo piāo lún sān jiè líng   shǐ bèi jìng mái
diàn guāng piē rán   shēng fēn chén āi hán shān xiāng fǎng 访   shí cháng wǎng lái
lùn xīn huà míng yuè   tài kuò ài jiè biān   biàn gāi
běn lái   chén ruò néng le   yòng zuò